Ở Nhật Bản còn lưu truyền một câu chuyện về nỗi đau của một người
mẹ mất một đứa con thân
yêu. Trong cơn đau buồn, bà tìm
đến một thánh
nhân và hỏi: “Tôi đang đau khổ và tuyệt vọng, ông có cách nào giúp tôi được
không?” Thánh nhân trả lời: “Có! Bà hãy tìm cho ta một hạt mù tạc từ gia đình nào chưa bao giờ biết đến đau buồn. Ta sẽ dùng hạt mù tạc đó để xua tan nỗi sầu muộn ra khỏi cuộc đời bà”. Người
phụ nữ lập tức lên đường
đi tìm hạt mù tạc kỳ diệu ấy.
Đầu tiên, bà
đến gõ cửa một toà nhà
sang trọng: “Tôi
đang tìm một gia đình nào chưa bao giờ biết buồn. Đây có phải là nơi như thế không? Điều này rất quan trọng đối với tôi”. Họ trả lời: “Chắc là bà đến không
đúng nơi rồi”. Và họ bắt đầu kể cho bà
nghe những câu
chuyện thương
tâm đã xảy đến với họ. Nghe
xong, người
đàn bà thầm xót thương cho hoàn cảnh éo le của gia đình
này. Bà an ủi và động viên người
chủ nhà trước
khi tiếp tục cuộc hành
trình. Bà lại tìm đến những gia đình khác. Cho đến một ngày, người
đàn bà đau khổ nhận ra rằng, ở bất cứ đâu cũng đều có những con người
bất hạnh, chẳng ai sung
sướng
hơn ai. Mỗi gia
đình, mỗi người
đều có một hoàn cảnh éo le
riêng. Ngày tháng trôi đi. Trên những chặng đường của mình, người
đàn bà ấy đã gặp và cảm thông
chia sẻ với hàng
trăm mảnh đời bất hạnh khác. Bất cứ nơi nào bà đến, bà cũng
được
nghe hết chuyện này đến chuyện kia về những nỗi buồn và bất hạnh. Bà đã
thực sự quên đi nỗi đau của riêng
mình, bà trở nên quan tâm đến việc xoa dịu nỗi buồn của người khác. Rồi bà quên
luôn chuyện đi tìm hạt mù tạc thần kỳ của mình mà không hề nhận ra rằng nỗi buồn đau đã
biến khỏi cuộc đời bà. Biết chia sẻ với những người
đau khổ hơn là cách tốt nhất để vơi đi những đau khổ đang có.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét